Rss Feed

Phân tích những trò trẻ chơi để thấy được sự phát triển của trẻ

Đăng lúc: . Đã xem 640 - Người đăng bài viết: Phạm Hồng Gấm
Chuyên mục : Montessori
Phân tích những trò chơi để thấy được sự phát triển của trẻ, từ đó, cha mẹ biết được cần phải hỗ trợ trẻ như thế nào
Phân tích những trò trẻ chơi để thấy được sự phát triển của trẻ

Phân tích những trò trẻ chơi để thấy được sự phát triển của trẻ

Mọi trẻ em đều thích chơi, đó là một phần cuộc sống của trẻ. Đối với trẻ dưới 3 tuổi, quá trình chơi là quá trình học tập của trẻ, đồng thời đây cũng là phương pháp học tập tự nhiên, hiệu quả và phù hợp nhất với trẻ. Khi trẻ cười, và nói chuyện “ê a” với mẹ chính là lúc trẻ đang học cách làm thế nào để mẹ có phản ứng với chúng, học cách giao tiếp với mọi người. Khi trẻ đưa nắm tay của mình đặt vào mồm, rồi đưa lên trước mắt thì là lúc trẻ đang nhận biết bộ phận cơ thể của mình. Trẻ thường với những đồ vật để cầm chơi, những hành động như dùng miệng nếm, lật lên xem, gõ xuống sàn nhà… đó chính là cách trẻ nhận biết những đồ vật trẻ có, nhận biết mùi vị, hình dạng, tính chất của đồ vật đó… Khi trẻ leo lên rồi lại leo xuống cầu thang, khi đó là trẻ đang học khả năng phối hợp nhịp nhàng giữa cánh tay và đùi. Khi cùng mẹ chơi trò bịt mắt bắt dê sẽ giúp trẻ hiểu được rằng, khi con người hoặc đồ vật bị che đi hoặc không ở trong phạm vi tầm mắt thì con người và đồ vật đó vẫn tồn tại. Khi trẻ xếp các đồ vật chồng lên nhau thành đống là lúc trẻ đang học kích cỡ to nhỏ, hình dạng và sự cân bằng của đồ vật… Những trò chơi tạo nền tảng rất tốt cho sự phát triển của trẻ sau này.
Hãy cùng tìm hiểu những trò trẻ chơi và phân tích trò chơi đó để thấy được sự phát triển của trẻ nhé!

1. Đẩy xe

Thời gian: 16 - 16h5’ chiều, sau khi trẻ ngủ trưa và ăn xong bữa phụ buổi chiều. Địa điểm: Trường mầm non, có 5 trẻ từ 1,5 - 3 tuổi. Nhân vật: Khánh Linh, 23 tháng tuổi. 
trẻ đẩy xe
Trò chơi đẩy xe rất quan trọng với sự phát triển của trẻ

 
Khánh Linh bỏ sách và chó bông vào trong xe mua đồ, sau đó đẩy xe đi. Cô bé nhìn thấy trên sàn nhà có một cái mũ của nhân viên phòng cháy chữa cháy liền nhặt và đội lên đầu. Cái mũ quá to, che mất mắt của Linh, cô bé liền dừng lại chỉnh mũ rồi tiếp tục đẩy xe đi. Linh đẩy xe rất thành 
thạo, cô bé thoải mái đẩy xe đi qua các bạn ở trong lớp và bàn ghế. Đột nhiên, xe dừng lại, Khánh Linh gắng sức đẩy xe, xe vẫn không chuyển động. Linh cúi xuống xem phần dưới của xe, nhưng không phát hiện được gì. Cô bé đứng lên thử đẩy xe lần nữa, nhưng vẫn không được. Linh đi tìm cô giáo, tay phải Linh kéo tay cô giáo, còn tay trái chỉ về phía cái xe đẩy: "Cái xe không đi được cô ạ". Cô giáo liền tiến đến để giúp Linh, sau khi quan sát chiếc xe một lượt, cô giáo chỉ về phía bánh trước của xe, thì ra có một bạn gấu bông chặn ngang bánh trước. Cô giáo cầm lấy bạn gấu bông đưa cho Khánh Linh, cô bé vui mừng nói với cô giáo: "Em cảm ơn cô ạ". Sau đó, Linh ôm gấu bông vào trong lòng, vỗ nhẹ vào lưng của gấu rồi đặt vào trong xe mua đồ, tiếp tục đẩy xe.
Thông qua ví dụ trên chúng ta có thể phân tích về sự phát triển của trẻ như sau:
  • Về phát triển trí lực:
​Khánh Linh biết xe đẩy dùng để đựng đồ, cho nên cô bé bỏ sách và chó bông vào trong xe. Linh biết mũ dùng để đội ở trên đầu nên cô bé đội cái mũ của nhân viên phòng cháy chữa cháy lên đầu. Khi Linh phát hiện xe không chuyển động được, cô bé biết nguyên nhân nằm ở phần dưới của xe, liền cúi xuống xem phần dưới của xe.
  • Khánh Linh có năng lực giải quyết vấn đề:
Khi thấy mũ che lấp mắt của mình, Linh đã dừng lại để đội lại mũ. Khi xe đẩy không chuyển động được, cô bé gắng sức đẩy, thấy xe vẫn không chuyển động, Linh liền ngồi xuống xem phần dưới của xe. Khi Linh không tự mình giải quyết được vấn đề, Linh liền đi tìm cô giáo để giúp đỡ. Cô bé biết dùng ngôn ngữ và động tác tay để tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác, cho đến khi vấn đề được giải quyết.
  • Về phát triển ngôn ngữ:
Khi cần giúp đỡ, Linh dùng ngôn ngữ (“Xe không chuyển động được ạ”), dùng động tác tay (tay phải kéo tay cô giáo, tay trái chỉ về phía xe đẩy) đến nói chuyện với cô giáo để tìm kiếm sự giúp đỡ. Khi cô giáo giúp Linh giải quyết vấn đề và đưa cho Linh con gấu bông, cô bé nói “Em cảm ơn cô ạ”, điều đó chứng tỏ Linh đã biết sử dụng ngôn ngữ để cảm ơn người đã giúp đỡ mình.
  • Về vận động:
Động tác của Linh rất thành thạo. Cô bé bỏ sách và chó bông vào trong xe đẩy, sau đó cô bé nhặt mũ của nhân viên phòng cháy chữa cháy đội lên đầu; cô bé đẩy xe rất thành thạo đi qua các bạn ở trong lớp và những cái bàn.
  • Về hoạt động của tay:
Nhặt mũ của nhân viên phòng cháy chữa cháy và đẩy xe. 

2. Chơi trò gia đình

Thời gian: 10h - 10h10’ sáng. Địa điểm: Trường mầm non. Nhân vật: Thành Lợi, Thanh Tâm, Văn Đức, Phương Mai.....
trò chơi gia đình
Thành Lợi nằm lên con chó bông; tay trái của Thanh Tâm cầm một quả táo cho vào mồm, tay phải cầm một quả chuối đặt ở bên tai như đang gọi điện thoại:
-  Phương Nguyệt à, bạn có biết không, mình vừa sinh một em bé đấy! Đúng rồi, tốt lắm, tạm biệt. Thanh Tâm đặt chuối và táo xuống, cầm lấy một hộp sữa cho Thành Lợi uống. Lúc này, Văn Đức đến. Thanh Tâm nói với Văn Đức:
-  Bạn xem em bé của tớ này, chỉ thích uống sữa thôi. Con ơi, mẹ hát cho con nghe một bài nhé: "Con cò bé bé, nó đậu cành tre…".
Thành Lợi:
- Con uống xong rồi 
Thanh Tâm:
- Hết rồi à
Văn Đức:
- Tớ đi đây, tớ phải về ăn cơm rồi. Bye-bye
Thanh Tâm:
- Bye-bye, hẹn gặp lại nhé
Thanh Tâm đứng dậy nói với Phương Mai đang dùng khăn lau bàn:
- Con là chị, trông em nhé, mẹ phải đi đến cửa hàng mua đồ đây
Phương Mai:
- Con muốn mẹ cơ
Thanh Tâm:
- Con lớn rồi, phải trông em giúp mẹ chứ, mẹ sẽ về ngay thôi, con chó sói xám có gõ cửa thì con đừng mở cửa nhé.

Trò chơi gia đình rất quan trọng với sự phát triển về ngôn ngữ, tình cảm và giao tiếp của trẻ. Trẻ từ sau 1,5 tuổi đã bắt đầu biết “giả vờ”, trước hết là "giả vờ" bản thân, ví dụ như: cầm cái cốc đưa lên môi giả vờ uống nước, ở giai đoạn này, nội dung trò chơi và đạo cụ đều xuất phát từ sinh hoạt hàng ngày của trẻ; bắt đầu dùng cái cốc cho chó bông uống nước. Sau 2 tuổi, trí tưởng tượng của trẻ tiếp tục phát triển, chẳng hạn như việc Thanh Tâm dùng quả chuối làm điện thoại. Tuổi lớn thêm trí lực nâng cao thêm, các tình huống của trò chơi gia đình cũng dần dần phức tạp hơn. Trong quá trình quan sát, tôi phát hiện ra rằng, trẻ em có năng lực tổ chức, năng lực hợp tác và giải quyết vấn đề rất tốt. Chúng cùng nhau thảo luận, bàn bạc rồi đưa ra chủ kiến, khi có xung đột thì hai bên thương lượng giải quyết, hoặc là đứa trẻ lớn hơn đứng ra giải quyết. Sau khi trẻ tìm được vai đóng của mình trẻ sẽ sử dụng ngôn ngữ và hành vi sao cho phù hợp nhất để nhập vai. Chẳng hạn trò chơi của mấy đứa trẻ ở trong ví dụ trên, mặc dù mới có 2 - 3 tuổi, nhưng chúng phối hợp với nhau rất ăn ý. Thanh Tâm vào vai mẹ, cho nên cô bé bắt chước người lớn để nói với con của cô bé, dùng rất nhiều câu mệnh lệnh. Còn Thành Lợi bình thường thích nói nhưng do đang đóng vai em bé nên cố gắng không nói gì, cũng không cử động mà chủ yếu nằm yên; Văn Đức và Phương Mai cũng tham gia trò chơi gia đình và đóng theo đúng vai của mình, hơn nữa từ khi chơi trò gia đình cùng với các bạn nhỏ, khả năng nói chuyện của Văn Đức có tiến bộ rõ rệt.
Nếu chú ý quan sát sẽ thấy rằng, trẻ em có tài làm biên kịch, đạo diễn và diễn viên. Bằng cách dựa vào những trải nghiệm cuộc sống, những câu chuyện nghe được, những tình huống xem thấy ở trên tivi, trẻ em dùng những ngôn ngữ đơn giản để phát huy trí tưởng tượng của chúng, cùng nhau phối hợp diễn xuất, tạo ra những câu chuyện hóm hỉnh đáng yêu. 
 
Hiện nay, đối với những trẻ bị trầm cảm dùng phương pháp trò chơi để điều trị rất tốt, trong đó chơi trò chơi gia đình mang lại hiệu quả cao và khá điển hình. Thông qua trò chơi này, trẻ có thể trút bỏ được những gánh nặng về mặt tâm lý như lo lắng, bất an, hoảng loạn, căm phẫn, nhờ đó giúp trẻ hiểu được những mối quan hệ trong từng sự việc cụ thể. 
Cha mẹ có thể phối hợp làm người sắp đặt hoàn cảnh, người quan sát và cùng đóng vai, có thể sử dụng một góc của một gian phòng bố trí thành địa điểm của trò chơi gia đình. 
Thực ra, đạo cụ rất đơn giản, ví dụ như: quần áo, mũ và ba lô của người lớn đã dùng… Trẻ em rất thích mặc quần áo của người lớn để đóng vai cha hoặc mẹ. Đôi khi cũng có thể để một số cái cốc nhỏ, bát nhỏ, muôi nhỏ và thực đơn để tạo thành bối cảnh phòng ăn. Trong gia đình có hai con thì thông thường trẻ lớn (khoảng dưới 8 tuổi) sẽ chơi với em nhỏ. Những gia đình mới có một con thì thông thường trẻ sẽ tự chơi một mình, nhưng có lúc trẻ lại muốn cha mẹ chơi cùng. Cha mẹ cần cố gắng tuân theo mạch suy nghĩ của trẻ, đóng vai theo sắp xếp của trẻ, khi cần thiết thì cha mẹ nên đáp ứng những yêu cầu đề nghị của trẻ, từ đó trẻ có thể bộc bạch những suy nghĩ và tình cảm thông qua ngôn ngữ và hành vi của mình. Đồng thời cùng việc tận hưởng niềm vui đoàn tụ gia đình, cha mẹ chính là người trực tiếp dẫn dắt trẻ trải qua sự trưởng thành về mặt tình cảm.   
Hãy quan sát và phân tích thật chi tiết những trò bé chơi để thấy được sự phát triển của trẻ nhé! 
Bài viết liên quan: 

Nguồn tin: Cuốn sách Phương pháp giáo dục Montessori
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Được đánh giá 5/5

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới